Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

Sống chậm và tôi viết

     Viết là cách làm chậm lại thời gian, đòi hỏi một khoảnh khắc và một khoảng trống trên trái đất, là nhìn "VÀO TRONG" sự vật, chứ không chỉ ngó tới chúng. Nếu chúng ta chỉ nhìn các bề mặt bên ngoài của một trạng thái, chúng ta dễ cảm thấy mình tách biệt với những người khác. Khi trầm tư với những ý nghĩa sâu hơn hoặc những ngầm ý, vào các khả năng ẩn dụ của mọi cảnh trí, người ta sẽ thấy sự phát sáng liên tục và những dây nối.
   Tôi đứng ngoài vòng để xem mọi việc diễn ra. Tôi đứng xem, là người chép tiểu họa và bị quên đi. Những gì nói ra và mất đi sẽ lưu lại trong tai tôi.
   Những chi tiết tôi ghi lại không to tát hay kịch tính - chỉ là lối đi buồn bã bị quên lãng, là người mẹ của bạn tôi ngồi xe lăn nói về lòng dũng cảm, là hàng cây ngọn đỏ trổ hoa, là cậu bé học trò không cha, không mẹ, là cô bé bồng bột tuổi hai mươi, là người bạn mới quen trong cùng một niềm thao thức kiếm tìm tình yêu lớn và lớn hơn nữa, là người Thầy dạy bảo chúng tôi đừng bao giờ ngừng tin vào tiếng nói của mình...
   Những điều như thế bạn biết để vào đâu nếu không viết ra???
   Chắc chắn là để trong ký ức, nhưng tôi muốn làm sao có thể quay trở lại được với chúng, nghĩ về âm vang của chúng, cầm nắm chúng trong tay, nhìn được vào chúng.
   Tôi còn cần phải tìm thấy nhiều hơn về những điều khó khăn trong cuộc sống:  Niềm khao khát không thành, nỗi u uất, sự thật vọng, nỗi sợ hãi, sự xung đột...
  Có cái gì ở cách nhìn nhận của tuổi nhỏ mà vẫn tiếp tục dẫn đường cho chúng ta, ngay dù cho mắt ta đã mệt mỏi?
  Có phải mọi người đã sống xứng với những giấc mơ đẹp nhất về cái mà con người có thể trở thành? Có phải chúng ta đã giúp đỡ nhau đủ rồi? Có phải chúng ta đã thường xuyên lắng nghe nhau? Có phải chúng ta quá lo đến việc đưa ra ý kiến, dù khi người khác đang nói? Có phải tính tham lam đã dẫn dắt quá nhiều quyết định?
  Tôi dừng lại... Bình tâm, và tôi bắt đầu "viết"... 

_Hải Miên_

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét